Thứ Hai, 27 tháng 1, 2014

25 Tết

Tết năm nay đến sớm vì đơn giản là được nghỉ Tết sớm :D Chưa gì đã thấy mua sắm xong rồi trong khi phố phường chưa kịp đông cho lắm, chợ hoa chưa kịp nhiều hoa như năm ngoái và từ đầu đợt Tết đến nay mới chỉ đi sau có 2 xe bán mùi già... nên là 25 Tết phải đi lượn từ Hàng Đường lên Long Biên, Nhật Tân rồi đi qua Chợ Bưởi, Cầu Giấy, Ngã Tư Sở, Kim Liên, Lò Đúc... cộng với còn làm mấy vòng Bờ Hồ và các thể loại Hàng ở khu vực phố cổ trong cái tiết trời mưa phùn lắc rắc hơi lành lạnh thì mới biết là: Tết đến rồi đấy!
-
Hoa báo xuân - photo by me nên ảnh hơi xấu tẹo ^^
Hoa báo xuân - photo by me nên ảnh hơi xấu tẹo ^^
---------------
Hôm nay viết hai cái thiếp tặng hai người bạn: Thùy Anh và bạn Ali Xui Xẻo
Hì. có một điều thế này. Mình đi lùng thiếp để tặng bạn Ali từ lâu rồi, từ khoảng 2 tuần nay rồi nhưng mà mãi chẳng kiếm được cái nào ưng cả, định chọn thiếp có chữ ý nghĩa hoặc thiếp Thank you cơ. Cuối cùng thì đành chọn một cái Best wishes đơn giản và không bị con gái lắm (~.^) và bé xinh nữa. Và ngồi hì hụi sáng tạo ra mấy câu để cảm ơn bạn ấy bằng tiếng Anh - Tớ viết bằng tiếng anh là vì Sự trung lập trong cảm xúc và nhân xưng của tiếng anh cậu ạ - mấy câu đơn giản thôi để ít có khả năng sai chính tả mà vẫn thể hiện được những gì muốn nói - I just wanna say Thank You. (hôm 26 lúc bạn ý nhận thiếp và giở ra đọc rồi quay sang bảo mình: Sao chữ xấu thế !!! - Ôi khổ, chữ tớ nó thế từ bé, mà đấy là may mà tớ không đỗ trường Y đấy nhé - ôi thật không biết nói sao ~.~)
Lại kể tiếp. Sau khi đã viết xong thiếp rồi thì chiều 25 vào Fahasa ở Xã Đàn lượn mới thấy một đống thiếp rất ý nghĩa, mỗi tội đắt, hic, 43k, ối giời! Thế là chụp ảnh lại. Có cái mà mình tặng cho Thùy Anh thì cũng là cái mình thấy hợp để tặng cho bạn Ali thế nên mình mới úp nó lên fb. Nhưng tặng cho Thùy Anh thì nó mang một ý nghĩa khác, có gì đó ngộ nghĩnh, hài hước, đáng yêu. Còn tặng cho bạn Ali thì nó mang nghĩa đen của nó mỗi tội hơi dễ gây cho thiên hạ (chắc không bao gồm bạn Ali và mình) tưởng tượng hơi quá mà hiểu lầm lắm nên mình không liều được :))). -- Cái này đã tặng Thùy Anh nè. - Còn một vài cái nữa cũng rất ý nghĩa mỗi tội là bị đắt thôi.


Thứ Sáu, 24 tháng 1, 2014

Cách ông bố Mỹ dạy 12 con khôn lớn

Cách ông bố Mỹ dạy 12 con khôn lớn

Francis L. Thompson, kỹ sư tại Northrop Grumman chia sẻ những kinh nghiệm dạy con quý báu của mình.
Francis L. Thompson, kỹ sư tại tập đoàn Northrop Grumman của Mỹ là một ông bố của 12 đứa con, tất cả đều ngoan ngoãn, giỏi giang mà không cần nhờ đến những đồng tiền đóng học của bố. Ông bố quyết đoán này chia sẻ những phương pháp dạy con của mình:
Vợ chồng tôi sinh liền 12 đứa con trong vòng 15 năm rưỡi. Đứa lớn nhất năm nay đã 37 tuổi và đứa nhỏ nhất 22. Tôi cũng có một công việc có thu nhập cao và có thể chu cấp đủ tiền cho con các con ăn học, đóng tiền học phí. Nhưng tôi và vợ đã quyết định không làm điều đó.
Tất cả 12 đứa con của tôi đã tốt nghiệp đại học (hoặc đang đi học) và vợ chồng tôi không hề trả một đồng học phí nào. Những đứa đã kết hôn đều có vợ (chồng) cũng tốt nghiệp đại học. Tôi đang có tất cả 18 đứa cháu đều đang được giáo dục những điều như bố mẹ chúng đã được dạy ngày xưa đó là lòng tự trọng, lòng biết ơn, và mong muốn đóng góp được điều gì đó cho xã hội.
Tôi nuôi dạy các con ở Utah, Florida, and California. Nhưng giờ vợ chồng tôi sống ở Colorado. Tháng 3 tới tôi sẽ kỉ niệm 40 năm ngày cưới. Tôi cho rằng tình yêu giữa tôi là một phần của sự thành công ngày trong việc nuôi dạy con cái. Chúng đã được chứng kiến một gia đình bền vững, êm ấm và hạnh phúc.
Cách ông bố Mỹ dạy 12 con khôn lớn
Ảnh chụp các con, cháu trong gia đình cùa  tác giả năm 1998
Tất nhiên tôi còn nhiều thiếu sót trong việc nuôi dạy con cái. Nhưng tôi chỉ ghi ra đây những điều tôi nghĩ mình đã làm đúng trong việc nuôi dạy các con:
1. Việc nhà
- Tất cả những đứa con của tôi đều bắt đầu phải làm việc nhà từ lúc 3 tuổi. Một đứa trẻ 3 tuổi có thể chùi cọ toa-lét chưa được sạch nhưng đến 4 tuổi thì đó là một công việc hoàn toàn phù hợp.
- Bọn trẻ sẽ nhận được tiền tiêu vặt dựa trên chất lượng công việc nhà chúng đã làm trong tuần.
- Tất cả những đứa con của tôi đều sẽ bắt đầu tự giặt quần áo của mình khi chúng được 8 tuổi.
- Khi bọn trẻ biết đọc, chúng sẽ phải nấu bữa tối dựa trên việc đọc một công thức nấu ăn nào đó và áp dụng nó. Chúng cũng phải biết cách “nhân” một công thức nấu ăn cho 4 người thành đủ cho 12 người.
- Con trai và con gái đều phải học cách may vá.
2. Chuyện học hành
- Chuyện học rất quan trọng trong gia đình tôi. Tôi quy đình giờ học từ 6-8 giờ vào các buổi tối. Lúc đó lũ trẻ sẽ không được xem tivi, ngồi máy tính, chơi game hoặc làm các hoạt động khác cho đến khi 2 giờ học tập kết thúc. Nếu chúng không có bài tập về nhà thì chúng sẽ đọc sách. Với những đứa chưa đi học, tôi chia nhau để đọc sách cho con. Sau 2 giờ, bọn trẻ có thể được làm bất kì điều gì chúng muốn miễn là không được vượt quá giờ giới nghiêm.
- Nếu bọn trẻ trở về nhà và nói rằng cô (thầy) giáo của con ghét con và không công bằng, phản ứng của tôi là nói cho con biết chúng cần thích nghi. Bạn cần học học cách thích nghi bởi vì trong cuộc sống thực khi trưởng thành có thể bạn sẽ gặp ông ông chủ không mấy yêu quý bạn. Tôi sẽ không đổ lỗi cho giáo viên trong việc không dạy dỗ các con, mà đặt trách nhiệm học tập lên những đứa trẻ. Tất nhiên, tôi vẫn luôn ở hai các con 2 giờ mỗi học mỗi ngày để chúng có thể hỏi gì đó bất cứ khi nào cần.
3.  Ăn uống không được “kén cá chọn canh”
- Cả gia đình sẽ ăn tối và ăn sáng cùng nhau. Bữa sáng bắt đầu lúc 5h15 và sau đó tất cả các con sẽ làm việc nhà trước khi đi học. Bữa tối sẽ bắt đầu lúc 17h30
- Tôi tạo niềm yêu thích thức ăn cho con. Nguyên tắc của tôi là đưa cho trẻ những món ăn mà chúng ghét nhất trước (bắt đầu từ rau cho đến thức ăn mặn). Nếu chúng không thích ăn chúng có thể rời bàn ăn và nếu một lúc sau chúng kêu đói thì tôi sẽ lấy thực phẩm lúc trước ra hâm lại trong lò vi sóng và đưa cho con. Nếu chúng tiếp tục không muốn ăn, tôi cũng kiên trì không đưa thêm bất kì thức ăn nào cho đến khi chúng ăn món ăn chúng ghét.
- Tôi không cho các con ăn nhẹ giữa các bữa. Tôi luôn cung cấp đủ 4 nhóm thực phẩm (thịt, sữa, ngũ cốc, trái cây và rau) và gần như luôn luôn có món tráng miệng. Bây giờ, các con tôi không sợ thử các loại thực phẩm khác nhau, và không bị dị ứng với thực phẩm. Chúng luôn cố gắng tất cả các loại thức ăn mới và ăn cho đến lúc no. Không có một đứa nào trong số chúng bị quá cân. Chúng đều khỏe mạnh và chắc chắn.
4. Các hoạt động ngoại khóa
- Tất các các con tôi phải học một môn thể thao nào đó. Chúng sẽ chọn và bắt đầu chơi khi bắt đầu đi học. Tôi không quan tâm đó là môn thể thao nào: bơi lội, bóng đá, bóng chày hay tennis…. Tôi cũng không quan tâm đến việc bọn trẻ sẽ thay đổi khi chúng không thích, nhưng chúng cần biết chơi tối thiểu một môn thể thao.
- Tất cả các con tôi đều phải tham gia một câu lạc bộ nào đó như: Câu lạc bộ bạn trai, câu lạc bộ bạn gái, câu lạc bộ lịch sử, truyện tranh..
- Tôi cũng yêu cầu các con tham gia các hoạt động tình nguyện ở địa phương, các hoạt động cộng đồng. Tôi cũng thu gom quần áo cũ và gửi đến Mexico. Thông qua những việc làm đó những đứa trẻ hiểu được hoàn cảnh sống của nhiều gia đình và những việc chúng làm đã mang lại niềm hạnh phúc và thay đổi cho những gia đình đó như thế nào.
5. Tự lập
- Khi các con 16 tuôi, tôi mua cho mỗi đứa một chiếc xe ô tô. Chúng sẽ học cách sử dụng các công cụ sửa chữa và tự mình sửa xe khi chiếc xe có vấn đề. Các con tôi không sợ thử làm những điều mới. Chúng được dạy nếu có làm gì sai thì chúng cũng không bị phạt. Điều này thường tốn của tôi khá nhiều tiền nhưng tôi đang dạy con và tôi chấp nhận điều đó.
- Bọn trẻ cũng được mua máy tính riêng nhưng tôi chỉ mua bộ vi xử lý, bộ nhớ, cung cấp điện, bàn phím, ổ cứng, chuột…Chúng sẽ phải tự mình lắp đặt, tải các phần mềm cần thiết khi chúng lên 12 tuổi.
- Tôi cũng để cho các con có những lựa chọn riêng. Ví dụ: “Con muốn đi ngủ hay dọn dẹp phòng”. Hiếm khi tôi đưa ra những câu chỉ dẫn trừ khi chúng liên quan đến những quy tắc đã được thỏa thuận từ trước trong gia đình. Việc làm này sẽ giúp trẻ cảm thấy chúng có thể kiểm soát cuộc sống của mình.
6. Giúp đỡ lẫn nhau
- Tôi cũng yêu cầu các con phải giúp đỡ lẫn nhau. Khi đứa học lớp 5 cần đọc sách cho nghe 30 phút mỗi ngày thì sẽ có anh chị em đọc cho chúng nghe. Những đứa lớn hơn sẽ hướng dẫn các em làm toán…Tôi cũng giao nhiệm vụ cho các con lớn dạy dỗ và giúp đỡ các em, khen ngợi những việc hàng tuần chúng làm được.
- Tôi để cho các con được đưa ra những quy tắc trong gia đình. Ví dụ: Những đứa trẻ muốn không được để đồ chơi ở trong phòng chung của gia đình. Đồ chơi phải để trong phòng ngủ hoặc phòng chơi. Thêm nữa đối với công việc nhà chúng phải tự lau dọn phòng ngủ của mình mỗi ngày. Đó là những quy tắc mà các con muốn và tôi cho các con cơ hội mỗi tháng để sửa lại hoặc đưa ra các nguyên tắc mới. Bố và mẹ là những người có quyền phủ quyết nếu thấy không phù hợp.
- Tôi cố gắng nhất quán. Tất cả đều học 2 giờ mỗi tối và không có ngoại lệ nào khác. Những ngày thường trong tuần giờ giới nghiêm là 22 giờ và với những ngày cuối tuần là 24 giờ.
Bài liên quan: 
“Nản” với bà nội dạy cháu ích kỷ
19 mẹo dạy con giỏi của người Nhật
Tròn mắt xem mẹ Canada dạy con
Dạy con nửa vời thì chỉ có “hỏng”
7. Những nguyên tắc khi đi chơi xa
- Mỗi mùa hè cả gia đình sẽ cùng nhau đi nghỉ 2-3 tuần. Tôi có đủ tiền để trả tiền thuê khách sạn, hoặc đi du lịch nhưng chúng tôi đã không làm như vậy. Tôi và các con đi cắm trại hoặc đi du lịch khắp nơi. Nếu trời mưa, chúng tôi sẽ tìm cách tự xoay sở. Chúng tôi có thể dựng 5-6 chiếc lều để nghỉ và tôi thường đưa những đứa trẻ từ 6 tuổi hoặc lớn hơn đi du lịch khoảng 3-5 ngày. Vợ tôi sẽ ở lại lều của đứa bé nhất. Suốt 15 năm qua, dù vợ tôi đang mang bầu hay có con nhỏ, vợ chồng tôi vẫn cho các con đi leo qua hẻm núi Grand Canyon, lên đỉnh Mount Whitney, vượt qua Continental Divide và Yosemite.
- Chúng tôi cũng sẽ gửi các con qua đường máy bay đến thăm họ hàng ở Châu Âu hoặc trong nước Mỹ 2- 3 tuần. Tôi bắt đầu làm những việc này khi bọn trẻ vào học mẫu giáo. Những hãng bay sẽ phải quan tâm đặc biệt hơn đến những đứa trẻ 5 tuổi đi một mình không có người kèm. Tuy nhiên những đứa trẻ sẽ học được từ rất sớm và hiểu được rằng chúng tôi – bố mẹ sẽ luôn ở bên chúng nhưng cũng để chúng tự lập, phát triển, tìm hiểu.
8. Chuyện tiền bạc
- Mặc dù chúng tôi có đầy đủ tiền bạc nhưng tôi không giúp các con mua nhà, hay trả tiền học phí, hay tiền tổ chức hôn lễ…Chúng tôi chỉ đưa ra rất nhiều thông tin về cách làm như thế nào, làm thế nào để có thể mua nhà và sử dụng vốn đã có để phát sinh thêm? Chúng tôi đã không đưa tiền cho các con mà chúng tôi đã dạy và đưa ra những thông tin để làm sao kiếm được tiền. Chúng tôi giúp các con liên hệ với các tập đoàn, nhưng chính các con phải tự mình thể hiện trong các cuộc phỏng vấn và tự kiếm việc làm.
- Chúng tôi cũng mua quà giáng sinh và quà sinh nhật cho các con. Tôi cũng đã từng đóng vai ông già Noel để mang quà cho các con nhưng khi chúng lớn và hỏi về ông già Noel tôi không nói dối bọn trẻ. Tôi hay nói với con đó chỉ là trò chơi để mọi người cùng nhau vui vẻ. Chúng tôi đã làm danh sách những món quà mà mỗi đứa muốn sau đó để cho chúng xem và lựa chọn món quà chúng thích. Đối với những đứa con và cháu ở xa, thật không khó khăn gì để gửi danh sách đó qua mạng. Đôi khi những món quà tự tay làm cũng được chúng yêu thích.
9.  Đối diện với thất bại
- Dù bọn trẻ có làm gì thì chúng tôi vẫn yêu thương các con. Nhưng chúng tôi không hề ngăn cản hậu quả của bất kì hành động nào. Tôi để cho các con phải đối diện với hậu quả và không cố gắng để làm dịu những hậu quả đó bởi vì chúng tôi muốn nhìn thấy các con đối diện với nó. Chúng tôi có thể khóc và buồn nhưng không làm bất cứ điều gì để làm giảm đi hậu quả của những hành động bọn trẻ làm.

Thứ Năm, 23 tháng 1, 2014

story: Dừng chân ở trạm tình yêu

Dừng chân ở trạm tình yêu

15:41:25 22/01/2014
http://kenh14.vn/goc-trai-tim/dung-chan-o-tram-tinh-yeu-2014118192822799.chn
 
Hạc Xanh - Theo Pháp Luật Xã Hội

Vừa kịp lúc, tiếng đoàn tàu mang số hiệu chuyến đi của tôi, cuộc hành trình của tôi cũng lăn bánh. Tôi vẫn nép người bên cạnh anh, bỏ rơi tờ vé tàu đang nắm chặt trên tay.

1. Chúng tôi đi bên cạnh nhau không danh phận. Không phải bạn bè theo nghĩa thường, không phải anh em, cũng chẳng phải nhân tình hứa hẹn đời đời kiếp kiếp sẽ nắm chặt tay nhau. Chúng tôi dửng dưng trong cuộc sống của nhau, nhìn dòng đời hối hả trôi nhàn nhạt qua trái tim không biến sắc. Rồi có một ngày khổ đau, một ngày trống trải, một ngày chịu đựng nỗi cô đơn giày vò nhức nhối, chúng tôi tìm đến bên nhau. Cách mà chúng tôi ở cạnh nhau cũng thầm lặng như hình với bóng, nghĩa là một người đi sẽ có một người đi theo, một người dừng lại sẽ có một người chờ đợi. Cuộc sống của chúng tôi xoay vần qua năm tháng, vẫn nhàn nhạt trôi, vẫn là không danh phận. Và vẫn ở bên cạnh nhau.

Có một lần khi tôi chuẩn bị hành lý cho chuyến đi xa của mình, người ấy nhắn cho tôi một tin vẻn vẹn.

“Bao giờ sắp đồ xong anh qua đón!”

Tôi kéo lê hành lý suốt hành trình cuộc đời hơn hai mươi năm có lẻ của mình, đó là người duy nhất kiên nhẫn bên tôi, kiên nhẫn nhìn tôi rời xa người ấy mà không một chút níu kéo, chỉ còn những nỗi đợi mong ngày tôi trở về. Tim đập từng hồi như nhịp trống rung, tim nức lên đau khổ… có lẽ đó là những cung bậc thường thấy trong tình yêu. Nhưng với tôi, với cả hai chúng tôi, đều không trải nghiệm điều đó. Chúng tôi bên nhau giản dị và bình lặng, bình lặng đến mức một người nhón khẽ ra khỏi cuộc sống của người kia cũng có thể để lại vết đau. Là vậy đấy, một lát cắt mảnh nhỏ nhoi và đơn độc trong cuộc sống của nhau, nhưng nếu thiếu vắng sẽ cảm thấy hở hoác một vết thương không ngừng chảy máu.

“Bao giờ về gọi điện cho anh, anh ra đón em!”

Lúc tiễn tôi đi cũng chỉ duy nhất một câu như thế. Người ấy không quen dặn dò tình cảm thân mật, cũng chẳng ôm hôn hay nắm tay níu vội. Bởi chúng tôi có là gì của nhau đâu? Tôi cũng bình thản ra đi, để vương lại một nụ cười nhàn nhạt nơi ga tàu đang réo từng hồi còi inh ỏi. Hình như cuối mỗi chuyến đi xa của tôi bóng hình người ấy lại nhạt dần, nhạt dần. Dù vậy, anh vẫn kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi tàu chuyển bánh và ô cửa sổ có khuôn mặt tôi nhỏ xíu khuất lấp dần. Đã có những lúc tôi nghĩ, chuyện của chúng tôi cứ như thế lại hay, lại may, lại nhẹ nhõm mà không cần cồn cào thương nhớ. Với một người đồng hành trên một chặng đường đơn độc, tôi chỉ cần bấu víu vào một chút yêu thương, một chút quan tâm thật lòng như vậy mà thôi.
 
Dừng chân ở trạm tình yêu 1
2. Ngày tôi về, anh đến đón như hẹn trước. Nửa đêm, trời chưa kịp sáng, những gánh hàng rong chăm chỉ cũng chưa kịp phô ra tiếng rao nhiều ám ảnh. Tôi co mình trong giá lạnh, sương vẫn dày và buốt đậu khẽ trên vai, anh kéo tay tôi vòng lên phía trước. Người anh ấm áp như một lò sưởi di động, bờ vai vững vàng phía trước để tôi thoải mái tựa đầu vào đánh một giấc ngủ say. Chúng tôi quá quen thuộc với những hành động nhỏ nhặt của nhau, vậy nên tim tôi vẫn không thấy rung lên xúc cảm, má không ngượng ngùng đỏ hồng như những cô gái lần đầu chớm yêu. Tim tôi chùng chình dạo chơi ở một vườn hoa nhỏ xinh nào đó không có bóng dáng người quen thuộc, tim tôi bay đến những miền đất mới mộng mơ với những mẫu đàn ông hoàn hảo, nơi đó không có anh.

- Chuyến đi có thú vị không em?

- Ừm, cũng tốt.

Tôi biếng nhác dúi đầu vào vai anh và tiếp tục giấc mơ màng, lời nói ra như một phản xạ tự nhiên. Ừ thì một chuyến đi có nhiều trải nghiệm, một chuyến đi mà giữa nơi đất trời lạ lẫm, tôi say nắng một chàng trai rám nắng miền sông nước. Tôi không kể cho anh nghe, hoặc là chưa kịp kể, bởi tôi còn loay hoay trong những miền xuôi ngược của ký ức. Tôi vội lật giở, tìm tòi trong tưởng tượng, để tự kiểm điểm bản thân xem chúng tôi có là gì của nhau không?

- Nếu em thích một người, thì sao anh nhỉ?

Tôi vẫn giữ vòng tay mình ôm chặt lấy bụng của anh. Người anh khẽ run lên, tôi vội vàng xua đi câu hỏi ngớ ngẩn vừa rồi. Ừ thì tôi cứ thích thôi, vì chúng tôi chẳng là gì của nhau cả.

Anh im lặng cho đến khi chúng tôi dừng xe trước cửa nhà. Bầu trời vẫn đen thẫm như còn ngái ngủ chưa chịu hé bất cứ một tia nắng sớm mai nào. Tôi đón vali từ tay anh, lúc ngẩng mặt lên định cảm ơn và chào anh ra về, anh bất chợt nắm lấy tay tôi, siết khẽ.

- Khi nào thích một ai đó, hãy nói cho anh biết!

Anh quay lưng đi, bóng người cô độc in hằn trong tâm trí tôi những ngày chúng tôi bên cạnh nhau. Lúc nào cũng vậy, kể cả khi tôi nói rằng tôi yêu một ai đó, anh cũng sẽ lắng nghe tôi kể, cùng tôi thích và yêu thương người đó, giống hệt như cách anh bảo vệ tôi khỏi những xô ngã cuộc đời, bảo vệ tôi khỏi những trái tim chóng vánh. Tôi vì lẽ đó mà cảm kích anh, yêu thương anh, có một chút oán hờn. Tại sao chúng tôi lại không thể yêu nhau?

Dừng chân ở trạm tình yêu 2
3. Có một ngày nhàn rỗi tôi không phải lên công ty làm việc, cũng không nhớ ra rằng mình nên đi đâu đó cho khuây khỏa. Tôi ngồi đọc lại những trang nhật ký của mình, nhận ra những nét chữ vỡ òa trong nước mắt, những nét chữ xô nghiêng, màu mực nhòa và màu thời gian hằn dấu. Tôi nhớ lại những đêm chông chênh cảm xúc tôi từng thừa nhận rằng mình yêu anh. Yêu anh, nhưng vì một lẽ nào đó mà không dám thổ lộ, không dám chấp nhận, không đủ can đảm để tin tưởng rằng chúng tôi sẽ là một đôi bên cạnh nhau, thay vì là hình với bóng. Có những dòng tôi dành trọn vẹn tình cảm cho anh, với trái tim nức nở, với tiếng ngậm ngùi sụt sịt giấu u uất vào tận sâu trong đêm. Tất nhiên, anh không hề hay biết. Rồi thì tôi cũng tự mình bơi nổi qua những quãng dài nhung nhớ ấy, học cách quên đi một người ngay cả khi người ấy luôn kề bên mình, luôn vỗ về và yêu thương, chở che cho mình. Tin tôi đi, nếu ai đó làm được điều ấy thì cũng là một sự nỗ lực tuyệt vời, bởi vì tôi biết, để quên đi những người quan trọng trong tim khó khăn đến nhường nào.

“Buông bỏ thôi, đã cố chấp nhiều rồi!”

Tôi set một dòng status cụt ngủn và khô khốc trên facebook, không mong có một ai đó sẻ chia, chỉ mong rằng người đặc biệt sẽ đọc được. Vài giây ngắn ngủi, chấm tròn màu xanh đang sáng liên tục send đến cho tôi những tin hỏi thăm, đọc lướt qua thì những tưởng bình thường, nhưng đọc chậm lại mới nghe nhức nhối.

“Cậu nào bỏ rơi em?”

“Em sao rồi? Có ở đó không?”

Trớ trêu là người tôi đang đề cập đến lại vồn vã hỏi tôi về một người trong tưởng tượng của người đó. Rõ ràng người đó không ý thức được rằng… tôi vẫn chỉ đang nhắc đến một người thôi. Tôi cố chấp với quyết định của mình, trả lời vu vơ về một nhân vật tưởng tượng xa lắc, lạ lẫm, cố ý để anh không nhận ra. Thật ra, có thể đối diện với nhau mỗi ngày, nhưng những lúc như thế này chỉ cần nói chuyện qua mạng ảo cũng thật tốt. Bởi anh sẽ không nhìn được những miền cảm xúc vô định trong mắt tôi, sẽ không phải chứng kiến cảnh tôi khổ sở kìm nén trái tim yêu đang bung từng nhịp. Và tôi cũng dối lừa cảm xúc của mình giỏi hơn bình thường một chút.

Câu chuyện đáng lẽ ra đã khép lại nhẹ nhàng như thế. Người gây thương nhớ cho trái tim non nớt của tôi cũng không hay biết điều gì. Cho đến một ngày, một ngày tôi không định hình rõ nữa, tôi tiếp tục kéo lê vali hành lý cho một chuyến hành trình khác. Lần này vẫn là anh đưa tôi ra ga tàu, vẫn tình nguyện đứng chờ cho bóng tôi khuất lấp. Nhưng trước khi tàu chuyển bánh, tôi bỗng thấy anh ngập ngừng.

- Có thể không tìm kiếm nữa được không em? Hay là dừng chân ở trạm này thôi.

- Anh nói gì thế? Em sắp đi rồi sao bỗng nhiên anh lại nói như thế?

Tôi lạ lẫm nhìn khuôn mặt anh bị phủ dần trong ánh đèn vàng vọt dưới sân ga một buổi đêm không quá nhộn nhịp người đưa đón. Chúng tôi đứng đối diện nhau, tiếng loa phát thanh thông báo hành khách ổn định chỗ ngồi cho chuyến đi của mình, tay anh vẫn nắm chặt lấy tay tôi. Tôi cố rút ra khỏi bàn tay anh, cố lùi lại một bước để có thể quay đầu, giấu đôi mắt ầng ậc nước và co chân chạy thật nhanh tránh khỏi nỗi sợ hãi sẽ mất anh. Tôi vẫn mặc định, chỉ cần tôi yếu đuối thừa nhận tình cảm của tôi dành cho anh, rằng tôi yêu anh, thì tôi sẽ mất anh mãi mãi.

- Em còn phải tìm kiếm bao lâu nữa? Giữa bao nhiêu người khác nữa? Trong khi anh vẫn luôn ở đây. Có một người yêu em, sẵn sàng chờ em, người quan tâm chăm sóc cho em bất kể em có bướng bỉnh thế nào. Em còn cần gì phải tìm ở đâu thêm nữa, hả Hiên?

Tôi lặng người đón nhận vòng tay ôm của anh. Anh tựa cằm lên tóc tôi, để nụ hôn trượt dần từ cái trán bướng bình xuống đôi môi mềm e ấp. Tôi sợ hãi bấu víu vào những mảnh lý trí cuối cùng. Sẽ thế nào nếu chúng tôi yêu nhau? Sẽ ra sao nếu chúng tôi là một cặp đôi chứ không phải là hình với bóng?
 
Dừng chân ở trạm tình yêu 3
- Anh mệt mỏi rồi. Mình dừng chân thôi em. Anh sợ mất em, sợ những chuyến đi xa làm em quên mất anh đã và đang ở nhà chờ đợi. Thế nên đừng đi nữa, ở bên cạnh anh!

Khi anh vừa cất tiếng nói, những từ khô và lạnh, giống như luồng khí chạy dọc sống lưng, lại nhói vào tim nghe đau buốt. Thế rồi từng từ từng chữ của câu nói ấy như bủa vây lấy tâm trạng mơ hồ của tôi lúc này. Tôi sợ hãi, lại xót xa. Phải rồi, có một người vẫn luôn ở đây, vẫn chờ, vẫn yêu tôi, tại sao tôi còn phải ngốc nghếch dại khờ chạy đi xa anh mãi thế? Chẳng phải một thời tuổi trẻ đã qua tôi vẫn luôn cố chấp yêu anh đó sao?

Vừa kịp lúc, tiếng đoàn tàu mang số hiệu chuyến đi của tôi, cuộc hành trình của tôi cũng lăn bánh. Tôi vẫn nép người bên cạnh anh, bỏ rơi tờ vé tàu đang nắm chặt trên tay. Chúng tôi nhận ra nhau một ngày không đủ bình yên và lặng lẽ, chúng tôi nhận ra nhau giữa một chốn không riêng tư. Nếu là vì anh, vì chuyện tình của mình, thì tôi tình nguyện dừng chân giữa cuộc đời bình ổn.

Có một trạm dừng mang tên tình yêu...

Thứ Bảy, 4 tháng 1, 2014

Tớ có thể hỏi cậu câu đấy k nhỉ?

04.01.14
Trước đây đã từng nghĩ là trong những tình huống như thế này mà không nói gì thì sẽ không phải là mình đâu.
Và rồi giờ thì lại đang hơi bị vật vã vì có phải tình huống này là tình huống này không? hay nói một cách dễ hiểu hơn là chẳng hiểu việc mình có nói gì hay không thì có ảnh hưởng gì? hay rút cuộc thì có cần phải nói hay không?
Cứ nói một cách to tát thì dùng từ mối quan hệ thôi chứ đơn giản là giữa bạn và mình có cần phải nói ra đến thế không?
Bạn bình thường thôi mà, sao lại phải làm khổ bạn ý như thế? Đấy mình cứ thắc mắc thế thôi.
Mình có thể hỏi bạn câu đấy k?
--------------------
10.01.14
cuối cùng thì mình cũng nhắn tin hỏi rồi. Bao giờ cậu nghỉ tết? khi nào về thì cho tớ một cái hẹn cà phê (hoặc kem) trước tết nhé. Bạn mình trả lời: ok nhưng sao phải là trước tết? ra tết có được k? Mình bảo: trước tết chắc là rảnh hơn sau tết vì sau tết mọi người hay hẹn nhau tụ tập mà - Ừ, khi nào rảnh thì tớ gọi nhé.
Ừ, bạn mình thì lại bận trước tết còn mình thì thoải mái thời gian :)) hehe. Dù sao thì mình cũng vui vì cuối cùng cũn hỏi được. Thực ra mình cũng chẳng quan tâm câu trả lời là như thế nào hay cuối cùng có cái hẹn ý hay không nữa. Mình có nghĩ đến những giả định này nọ nhưng mình thấy dù thế nào cũng không quan trọng lắm. Chủ yếu là mình đã hỏi. Mình đã dám nói những gì mình muốn, hỏi những gì mình muốn hỏi. Bạn bè mà, không việc gì phải ngại đúng không? Hì.
Mình định sẽ nói lời cảm ơn bạn ý thời gian qua đã chia sẻ với mình rất nhiều, giúp mình chia sẻ thì đúng hơn. Nói chung đó là những thời điểm rất có ý nghĩa trong cuộc sống của mình. Bạn ấy giúp mình có cơ hội để nhìn lại một vài điều trong cuộc sống. Mình sẽ cảm ơn. Có thể mình cũng sẽ kể với bạn ấy nốt những gì mình chưa bao giờ nói với ai. Mình chưa biết được. Mọi thứ chắc tùy duyên. Như thế mới đúng là mình chứ. :D mình đã nói rồi. Còn k chắc có cái hẹn ý cơ mà. Ra bờ hồ nhé. Cậu cũng có thể đi mua sách và ăn kem luôn. Chắc là mình sẽ kiếm một cái thiếp làm quà cho bạn ấy. Một món quà cảm ơn, có thế lưu giữ hoặc không mà không thấy ngại gì. !! tinh tinh !! Một ý tưởng hay đây!

Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014

wishes.. phù, thổi nến

All things I wished for the last day of the old year and the first day of the new year become true. Hi hi, ha ha.. Chả biết nên vui hay nên buồn vì điều đó.
Chỉ có nghĩa là mình quá giỏi trong việc tự kỉ ám thị, cầu gì được nấy hoặc là mình đã quá hy vọng vào những điều rõ ràng mình biết thừa là không có thực. Vẫn là câu nói cũ thôi: cái gì của mình thì là của mình, còn lại thì không phải, có muốn cũng không được đâu. Thường thì nói xong câu này sẽ thở ra một cái. Hôm nay cũng thở ra nhưng mà tự nghĩ rằng chả nên làm thế vì điều đó quá hiển nhiên là đúng. Ha Ha.
Nhiệt độ đã ấm lên, và hôm nay bắt đầu đi làm để ghi vào sổ những ngày tháng của năm 2014. Cái bài nhạc đang trong phone là Chiếc lá thu phai, nhẹ nhàng lãng đãng, nói chung là bay bay. Ta nên giữ cái thái độ ý đi nhỉ. Cứ kệ thôi.
Có một số cái đã qua và mình tiếc nuối vì nó đã là như thế. Nhưng mình cũng sẽ còn tiếc hơn nếu mình không làm như thế. Có nói hay không những điều mình suy nghĩ trong lòng cũng là cái mình cứ băn khoăn mãi. Ờ thì liệu đã đủ thân thiết để nói chưa? Mà rồi thì thân thiết để làm gì cơ chứ? Thực ra thì mình đang đi tìm cái gì? Mình đang đi tìm, không mà mình chẳng tìm gì cả, mình không đang đi tìm, mình chỉ muốn có (nếu có thể thôi) một người để mình nói mà không cần phải suy nghĩ xem có nên nói hay không, tin vô điều kiện, chẳng cần nghĩ ngợi gì. Thế thôi. Nhưng mà đặt vào vai một ai đó cái gánh nặng ý cũng thật khổ. Chà, chẳng biết nghĩ như thế nào nữa. Khó quá, lại bỏ qua thôi. Hì. Mình có nhất thiết cần phải nói ra hết không? Chắc câu trả lời của bạn ấy sẽ là không, thích thì cậu nói không thì thôi ý mà. Câu trả lời sẽ thế đấy. Mình cũng sẽ làm đúng như thế. Mình không thấy thoải mái khi nói ra hết với bạn ấy. Bởi vì mình cảm thấy rất chông chênh. Có những cái khi mình nói mình cảm thấy rất thoải mái vì được chia sẻ, đơn giản là vì đã nói được ra. Nó vô thưởng vô phạt với cả 2 bên. Nó đúng là chuyện phiếm, đúng là chém gió. Chẳng có nhiều ý nghĩa lắm với bạn ấy. Nhưng còn có những cái nó chạm đến những thứ mà cả mình cũng không chắc chắn lắm thế nên mình không muốn nói ra với bạn ấy. Thôi, cứ dừng lại ở mức là rỗi hơi không có việc gì làm thì chém gió cho vui thôi chứ chẳng cần phải nghĩ ngợi nhiều, chẳng cần thân thiết hơn đâu. Dù sao cũng chỉ là một giai đoạn trong đời thôi. Cũng chỉ là năm 2013 thôi mà. Mà giờ là 2014 rồi. Cứ đi tiếp thôi.