Maid là một series trên Netflix mình mới xem gần đây.
Có nhiều điều của Maid khiến mình muốn viết lại sau một thời gian lâu rồi không viết gì.
Maid là một series trên Netflix mình mới xem gần đây.
Có nhiều điều của Maid khiến mình muốn viết lại sau một thời gian lâu rồi không viết gì.
Bác Phú Quang mới mất cách đây ít ngày. Hôm nay đọc loanh quanh thì thấy câu chuyện về bài hát Khúc mùa thu. Bài thơ của Hồng Thanh Quang viết về mối tình của mình, được người bạn là Phú Quang phổ nhạc và Lê Dung "người trong cuộc" hát lên. Một mối duyên, một sự kết hợp đầy cảm xúc.
Vẫn biết ta giờ không trẻ nữa
Sao thương ai ở mãi cung Hằng
Lời nguyện cũ trên đầu như nguyệt quế
Đâu chịu nhòa khi tới giữa mùa trăng
Tôi đã yêu đã yêu như chết là hạnh phúc
Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc
Còn điều chi em mải miết đi tìm.
Tôi đã đến cùng em và tôi biết
Em cũng là như mọi người thôi
Nhưng chưa hết cuộc yêu tôi đã hiểu
Em ám ảnh tôi trọn một kiếp người
Ngay cả nếu âm thầm em hóa đá
Bầu trời lặng yên cũng đã vỡ rơi
Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp
Khi thanh âm cũng bất lực như lời
Sẽ chỉ còn quầng thu thuở ấy
Nỗi cô đơn vằng vặc giữa trời
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc
Em tìm gì khi thất vọng về tôi
Tình cảm, tình yêu hay cảm xúc là những thứ vô hình, siêu phức tạp. Có thể chỉ đơn giản hiểu đó là rung động của trái tim, một cảm giác rất vật lý, tim đập chân run. Nhưng sâu thẳm trong tâm trí còn cần phải có những nghĩ suy, những vật vã về nó chứ nhỉ. Đâu chỉ thể cứ thế là "yêu". Đâu chỉ thể cứ thế là sáp lại gần nhau hay là... lìa xa nhau.
Thời gian này tôi bị vật vã, bởi tôi đang chứng kiến những sự vô tính đến vô tâm, chứng kiến những tâm hồn trống rỗng. Thực ra mọi thứ đó nằm ngoài "cuộc đời" tôi, chúng chỉ đơn giản là lù lù tồn tại trước mắt tôi thôi. Nhưng nhìn vào đó, tôi vẫn thấy tiếc. Tiếc cái sự vô hồn tệ hại đó. Rồi tiếc cho một thế hệ đang biến mất dần đi. Tiếc cho những cảm xúc đẹp. Tôi thấy khó thở với những xô bồ, ồn ã mà người ta cứ vồ vập để tỏ ra vỗ về nhau.
Tôi không phải là một người chỉ đăm đắm vào quá khứ. Tôi vẫn xem các show hiện đại, vẫn cười như điên dại với những trò đùa câu view. Nhưng thi thoảng tôi vẫn muốn lắng lại trong những cảm xúc dịu như thế này. Không hẳn có bài hát hay không gian, thời gian nào cụ thể để tôi trở về trong đó. Nhưng tôi biết có một miền cảm xúc rất riêng như thế, ở đâu đó trong con người tôi, để lâu lâu tôi có nơi chốn để đi về, để thấy yên bình trong đó.
Hãy okie là ai cũng có khoảng trời riêng bình yên của mình. Làm ơn hãy tôn trọng điều đó. Đừng cố kéo người ta vào những ồn ào, vồn vã, chỉ bởi bạn nghĩ rằng thế là tốt hay bạn không muốn bỏ rơi họ. Ôi, đừng cố sống thay cuộc đời người khác.
...
Đôi khi tôi cũng thấy tôi có lỗi. Tôi cũng phạm sai lầm như vậy. Nhưng tôi muốn mình đừng như vậy nữa ...
... Lúc nãy khi nghe bài hát Cho em và cũng là cho anh của bác Phú Quang, chợt đoạn cuối làm mình nhớ về một bộ phim mà mình rất thích, đã xem đi xem lại nhiều lần mà vẫn không thấy chán, "Mát-xcơ-va không tin những giọt nước mắt". Và cả bộ phim "Tình yêu công sở" với câu dẫn chuyện mình nhớ mãi:
Tâm hồn chẳng chút bình yên
mãi ngóng hoài một người nào đó
thức trắng đêm chờ rạng đông gõ cửa
ngày qua ngày chẳng thấy bóng hình ai
tôi vẫn cô đơn vẫn đợi hoài
biết tìm đâu người tôi thương mến
tôi sẽ đi tận chân trời góc biển
quyết gặp người tri kỉ đời tôi
... Điều tôi quý nhất ở cô bạn là tính lạc quan trong mọi hoàn cảnh. Mà trái đất, như ta biết, quay được là nhờ ở những người lạc quan.
Đặt cái tiêu đề là ngày tháng năm, chung chung thôi bởi vì nội dung là một vài sự kiện liên quan đến mốc thời gian này và xoay quanh nhiều chủ đề cơ.
Thứ nhất là lâu quá rồi cứ định viết rồi lại chả viết nữa. Cứ tự đong đưa mãi thế.
Thứ hai là dạo này nỗi đau "thể chất" lấn át nỗi đau "tinh thần" nên càng có lý do không gõ ra được chữ nào. Mấy tháng nghỉ dịch cố thủ nằm nhà, loanh quanh làm đủ thứ mà rồi cũng không có lúc nào ngồi gõ được.
Thứ ba là kiểu gì thì cũng phải đến lúc trào dâng thì nó mới dâng trào được.
----
Mình đi làm lại được đâu đó 2 tuần rồi. Như người ta vẫn gọi vào cái thời Covid này là đi làm lại sau "bình thường mới". Vâng, à thì bình thường cũng có bình thường mà bất thường cũng thấy vẫn bất thường thật.
Môi trường xung quanh giờ thiếu "việc" để mình ẩn thân vào đó. Trong khi lại thừa thãi những thứ mình ghét. Nói thẳng ra đúng là dùng từ "ghét", từ con người, công việc, đến lối sinh hoạt.
Lối sinh hoạt thì bị đảo lộn sau khi đã có được mấy tháng nghỉ dịch đang trong trạng thái được kiểm soát khá ổn. Cân nặng, tất nhiên là do cố tính, tụt xuống kỉ lục là 47kg và đang trên đà lên lại một chút. Sức khỏe thì trồi sụt theo thời tiết. Cái này do bệnh rùi và rất tiếc nhưng chưa tìm được ra cách để can thiệp. Cái hội chứng Raynauds minh dính vào này có rất nhiều điểm khúc mắc nhưng có một điều cần phải hiểu là buộc phải tìm cách sống chung với lũ, chắc chắn là vậy. Trong thời gian max rảnh vừa rồi mình có xem một vài phim, tài liệu, điện ảnh, dramma rồi cả đọc vài quyển sách, để rồi rút ra rằng thực sự tự mình cần phải hiểu mình trước khi có thể cầu cứu người khác, như vậy mới giúp bản thân mình được. Tâm lý cũng cần phải được thấu hiểu và nhận định rõ ràng. Cái này không dễ. Nhưng sẽ cố gắng, làm từ từ rồi chắc sẽ làm được thôi.
Công việc. Mình vốn dĩ cố gắng rạch ròi việc cần phải làm để giải quyết cho thật gãy gọn. Và kết quả là kế hoạch của cả năm 2021 đã xong từ nửa đầu năm rồi. Việc còn lại thuộc dạng đột xuất hoặc dạng linh tinh bất thình lình thì không chấp, còn lại chả có việc gì đáng kể. Thế nên đang trong tình trạng bị ép phải làm những việc trước giờ không liên quan. Nói chung là việc thì mình không ngán, cái mình ngán lại là "Con người".
Con người. Chính vì môi trường quen thuộc bị phá vỡ nên phải đối mặt với những thứ "mới/lạ", những thứ mình ghét. Thái độ hợp tác, phong cách làm việc, rồi cả quan điểm của những người đó mình đều ghét.
Tình cờ hôm nay mò lên đây up bài kỉ niệm em hươu cao cổ vừa móc xong thì đọc lại được một bài đăng từ 31.03.14, tiêu đề là "Khi em giang tay ra, tôi cảm thấy em muốn ôm cả cuộc đời này". Cái tiêu đề làm mình tò mò nên tìm để đọc lại.
Đọc rồi mới thấy hôm ý bảo là viết để ghi dấu và nhắc nhớ mà giờ giở ra lại không thấy nhớ gì hết trơn á :))) Thôi, vậy là quên rồi. Đến cái tiêu đề giật gân cũng không gợi ra được là hôm ý có sự kiện gì cả. Nhưng đọc ở phần dưới có một bài thơ rất hay. "Tôi đi tìm một nửa của riêng tôi".
Thú vị và ý nghĩa thật ấy nhé :)
Em hươu được ra đời trong những ngày nghĩ giãn cách tháng 9 năm cô vịt thứ 2, tức 2021 ^^ mặc dù sơ khai thì phần mông-bụng đã được khởi động từ 2013 hoặc 2014 gì đó.
Mất khoảng gần 2.5 tuần để hoàn thành. Tất nhiên là có tháo ra tháo vào một vài chỗ vì lâu lắm không đụng vô kim móc nên bị không đều tay và cũng không nhớ ra cách thêm bớt mũi thế nào cho đúng ý. Cuối cùng thì cũng hoàn thành và đúc rút ra được cái chart như sau. Dù chả biết có khi nào làm lại lần nữa không nhưng cứ lưu lại ở đây cho nhớ.
Ngày 05.08.21
Law school
Trường Luật là bộ phim Hàn
Quốc, 16 tập về câu chuyện của các sinh viên năm nhất và giáo sư trường luật,
có người chỉ là giáo sư nhưng cũng có người là thấy cô giáo đúng nghĩa.
Trong phim có một thầy giáo
tài trợ tiền xây phòng xử án giả định cho trường và lúc làm biển ghi danh thì
thầy ấy muốn đề dòng chữ “Luật pháp không công bằng”
Luật pháp là công lý không
hoàn hảo. Nhưng khi dạy luật, luật pháp phải hoàn hảo. Và khi học luật, nó phải
đồng nghĩa với công lý. Vì luật pháp bất công là thứ bạo lực tàn nhẫn nhất.
Sự thật và công lý chỉ dựa
trên luật pháp – câu này hiện ra ở ngay đầu phim luôn.
Today is 26th June 2021.
Kỉ niệm thành quả vừa giải quyết được một mớ bòng bong.
Cả tuần vừa rồi là một quãng thời gian kinh khủng. Có 2 đêm thứ ba thứ năm thức trắng ngồi ê mông ở công ty để cố vật lộn với cái báo cáo tổng kết dự án. Dính một quả thay đổi server nên bị cảm giác vật vã vì vụ sao lưu và mất mail. Lộn lại quả báo cáo thì sự vụ kéo dài đến cả 2 tháng nay rồi. Có một chu trình cứ lặp đi lặp lại mỗi lần mình rờ đến và tính bắt tay vào viết ấy là cảm giác ức chế, vật vã, bức xúc cứ bật ra, rồi tăng vọt lên vù vù trong vòng vài giờ đồng hồ. Cái cảm xúc ý khiến mình không thể chịu được. Cộng thêm với sự bí bách vật lý do thiếu không khí ở cty thì càng không thở nổi. Tâm trí tổn thương dẫn đến thể chất cũng bị phá hủy. Sức lực kiệt quệ thê thảm. Lúc nào cũng dằn vặt bản thân với câu hỏi: Sao mà mọi người có thể sống tệ đến vậy? Sao lại đối xử với người khác tệ đến thế?
Và rồi sau những gì diễn ra một tuần qua, mình cũng nhận ra một ít sự thật thế này:
Cảm ơn anh Tuấn. Cảm ơn các bạn ekip thực hiện chương trình. Cảm ơn các bạn đã đi con-xẹt của anh, đã ghi lại và chia sẻ với mọi người. Em đã từng một lần may mắn được ngồi trên khán đài tầng 2 của trung tâm hội nghị quốc gia, được có cảm giác rùng mình khi nghe bài Nước ngoài vang lên trên sân khấu. Đó là kỉ niệm có lẽ không bao giờ em quên được. Và cũng có lẽ sẽ rất khó để có thêm những kỉ niệm như vậy nữa, ở sân trường cao đẳng sư phạm đà lạt hay ở đâu đó khác, với cái tình cảnh của em và với tình trạng gây sốt vé của anh. Hai đêm em thức trắng thì có một đêm là vật vã cùng sự đồng hành của các concert HAT. Đêm trước đó thì cùng với một tình yêu khác, biệt đội anh em Tân tây du ký. Chả biết thần kỳ thế nào, nhưng 2 "đồng chí" đó giữ cho đầu óc mình tỉnh táo. Giờ ngồi ghi lại kỉ niệm này trong lúc nghe lại anh hát Hương thầm ở đà lạt đây.
Thanh thản..
Ừ, thanh thản thật. Tối qua vừa quăng bom trả lại cho các đồng chí khác (thực ra cả cái group đó 6 người, trừ mình ra thì cũng chỉ có ông sếp mình là người sẽ hứng quả bom đó thôi). Tạm thế đó. Con đường phía trước vẫn còn chông gai lắm. Tuần sau vẫn sẽ vật vã lắm. Nhưng chí ít giờ cũng đã tạm xong một cái khung, để mà bám vào đấy xây tiếp. Chứ cứ hoang mang, mông lung như trước thì không thể nào đỡ được đâu.