Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2013

American style

tối hôm qua được mời đến nhà bác John ăn tối. Bác ý cứ bảo là để mình biết thế nào là một ngôi nhà kiểu Mỹ vì đây là lần đầu mình đến Mỹ mà.
Hôm ni gặp vợ và con trai thứ hai của bác ý ở nhà. Cô con gái đầu thì vừa chuyển đến Pensynvania học nên k gặp. Gia đình này rất thân thiện và thú vị. Tính cách của 2 vợ chồng đều rất nồng nhiệt mặc dù bác John có vẻ kín đáo hơn một chút, chắc do tính chất công việc nên thế. Làm cho chính phủ Mỹ mà, cũng bị giới hạn nhiều nên cần cẩn thận. Còn vợ bác ý thì thích basket ball và đã từng là vận động viên nhưng giờ phải nghỉ chơi vì bị chấn thương đầu gối. Bác gái thậm chỉ còn chỉ thích chơi chứ không thích phải ngồi im để xem nên cũng dễ hiểu là tính cách bác ý hồn hậu thế. hj. mà chuyện tình củm của 2 người này cũng thú vị. Bác gái kể chuyện là ở đây thường thì các đôi gặp và yêu nhau trong trường đại học, colledge. Còn 2 bác ý thì cưới khá muộn, lúc bác gái 28 còn bác trai là 36. Vì bác gái học xong còn sang Lucxemburg 2 hay 3 năm gì đó, chơi bóng rổ và làm huấn luyện viên ở đấy. Thế rồi khi bác ý trở về thì tất cả các bạn gái của bác ý đều đã kết hôn, thật là ... , thế rồi mọi người giúp bác ý chọn lựa một chàng trai thích hợp.. hj. đoạn này bác ý nói khá nhanh nên mình cũng không nghe ra được hết... cuối cùng thì 2 bác ý đã đến được với nhau và giờ 2 mặt con lớn cả rồi, cô chị đã học đại học, cậu em cũng năm cuối high school rồi mà 2 bác ý vẫn rất tình cảm với nhau, từ ánh mắt, cử chỉ... Mình nghĩ bụng ước gì mình cũng thế nhỉ.. hjhj.. Bác gái bảo nhà bác ý đông anh chị em, 8 người, mà mẹ bác ý nấu ăn không giỏi nên bác ý cũng không biết nấu ăn. Hôm ni là John trổ tài. Mất khoảng 20 phút thì xong bữa ăn, thịt lợn áp chảo, măng tây và ớt đà lạt luộc, sốt kem gia truyền, đậu đỏ nấu theo công thức gia truyền và được vợ khen là rất ngon.. Bữa ăn mình cho là khá đơn giản theo kiểu Mỹ, đặc trưng, không cầu kì và nhiều món như trong nhà hàng, cũng không hợp khẩu vị mình lắm nhưng mà mình cảm nhận được không khí ấm áp của gia đình này. Trang trí nhà cửa cũng khá giản dị với những vật kỉ niệm nho nhỏ với các thành viên. Rồi cả 2 vợ chồng bác hàng xóm nữa, lớn tuổi, sống với nhau, tự chăm sóc nhau và nhớ về những kỉ niệm hồi trẻ phiêu du khắp nơi. Một không gian Mỹ đặc trưng như những gì mình vẫn biết về nước Mỹ ngày xưa... Khu phố nhỏ, con đường với những ngôi nhà xây từ những năm 50, 60, cổ kính nhưng đơn giản, khu vườn nhỏ và hàng cây đang mùa ra hoa ra lá xanh mướt và đầy màu sắc. Không gian thật yên bình.

Thứ Hai, 15 tháng 4, 2013

một vòng trái đất

đúng là một vòng đúng nghĩa, ngày, đêm rồi lại ngày. bay từ Incheon đến Washington Dules

Chặng 1, Hà Nội - Incheon, chả ấn tượng lắm vì không bị say máy bay, chóng mặt như mình nghĩ, ngoài vụ bị đọc tên trên loa gọi lên máy bay vì 2 chị em cứ ngồi đợi mãi mà không thấy thông báo chuyến bay đấy ra cửa và ngắm k chán các chị tiếp viên của Korean air, xinh dã man, hehe, không phải đẹp hẳn nhưng mà nhìn rất dễ thương, cái màu áo xanh ngọc bích, cái cài tóc hình nơ thắt trên cái búi tóc nhỏ xinh. Chẹp nói chung là ngưỡng mộ các chị ý. hehe. Phải cái chả hiểu thế nào đúng chỗ mình ngồi gió cứ thổi vi vu trên đầu, mát không khác gì lab ở nhà, thế là mặc áo ấm lại còn trùm mũ sùm sụp, mũi thì bịt khăn mà vẫn bị nước mũi chảy một tí. may mà không lăn ra cảm.

Chặng 2, Incheon - Washington Dules, 13h ngồi trên máy bay. Được ngồi sát cửa sổ, thích thì thích nhưng chết dí một chỗ, cả chuyến đi chỉ đứng lên đi vệ sinh có một lần. tê chân gần chết. hic. Đã thế cái máy giải trí thì cứ đơ đơ, lúc đầu ngại k gọi tiếp viên cứ để thế nên chả có việc gì làm, cứ vật vờ, ngủ chả ngủ được, cứ xoay trở loạn xạ. Mệt kinh. Nhưng bù lại có time để ngắm anh tiếp viên đẹp trai của Korean air, keke, công nhận ấn tượng với anh ý, nhìn giống anh Im Tae San trong Phẩm giá quý ông, Mà trông vẻ thể hiện cũng thế. eo, thích anh ý dã man, hehe. lúc xuống máy bay thì k gặp anh ý ở cửa ra nhưng mà lúc check out lại thấy anh ý đang đứng đợi đồng nghiệp, nhìn trộm tên trên thẻ anh ý là Lee Kyu Kwan, thì phải. nhìn vội nên cũng k chính xác lắm. Nhưng mà mà ấn tượng anh này thế k biết. Nhìn dễ thương mà biểu hiện thì rất chu đáo. Chắc do anh ý làm nghề đấy nên thế. Nhưng mà anh ý cười thì thôi rồi. Mình chắc là chuyên gia bị anh ý nhắc, vì lần nào đến bữa ăn cũng quên không kéo ghế lên để khỏi ngả ra sau ảnh hưởng đến người ta. Nhưng mà bị anh ý nhắc nhiều cũng không khó chịu vì anh ý bao giờ cũng cười mà nhìn rất thật chứ không hẳn là cười theo thói quen công việc. Nói chung anh này ở ngoài tính chắc cũng hài hài. He he cứ ngồi nghĩ là mấy nữa về không biết có gặp lại anh ý không? chắc chả duyên được đến thế. keke. anh ý cũng chỉ lượn qua lượn lại bình thường như cái tiếp viên khác, không nhiều hơn nhưng mà ấn tượng lắm.

Mà cái màn bay lượn này cũng kì. Ngồi trên máy bay thì không sao nhưng đến khi về khách sạn, mở vòi nước rửa tay lại thấy chao đảo mới chết chứ. hic.

Nói chung là vui phết. Ngắm toàn người đẹp nên lòng cũng nhẹ nhàng.

Add note: 21-4-13: Sáng sớm chủ nhật, bị tỉnh dậy sớm nên rảnh rỗi ngồi viết lách thêm thắt tí...
Lúc xuống máy bay ở DC thì là có một cái xe bus của sân bay đưa từ cửa ra máy bay đến nhà ga làm thủ tục nhập cảnh. Ngồi trên cái xe bus ấy mới lại chơt nhớ đến câu chuyện trong Cà phê chiều thứ 7 hồi xưa đọc ở Hoa Học Trò. Câu chuyện của một người cha dắt đứa con trai nhỏ đến Washington Dules và cho cậu bé đi một vòng quanh sân bay cũng trên cái bus này. Người cha bảo đấy là chuyến đi vòng quanh thế giới đầu tiên của cậu bé. Vì ở trong sân bay có rất nhiều người, rất nhiều màu da, rất nhiều trạng thái... Không khác gì bạn đi vòng quanh thế giới và gặp gỡ mọi người cả. Với một người cha nghèo thì cũng chỉ có thể đưa con đi vòng quanh thế giới theo cách này mà thôi.
Mình thấy rất có ý nghĩa, đặc biệt là lúc ngồi ở trên cái xe bus ấy.
Hôm nay chủ nhật, cô Vân dẫn chị Nga và mình đi Pentagon City cũng thế. Cùng có cái cảm giác cả thế giới đang ở đây. Không phải vì các nhãn hiệu sản phẩm ở mọi nơi đều xuất hiện ở đây mà là tất cả mọi con người ở đây, tấp nập đi lại, các cặp đôi nắm tay nhau dung dăng dung dẻ, các ông bố bà mẹ với lũ trẻ con líu ríu xung quanh, có gia đình lại là 3 thế hệ ông bà con cháu, lại có cả những người khuyết tật, ngồi xe lăn.. cùng với sự pha trộn của các màu da rực rỡ trong sắc nắng chói chang của bầu trời xanh ngắt, lơ thơ vài gợn mây trắng mà mình có thể ngắm say mê qua lớp kính của cái giếng trời rộng lớn. Pentagon city không gợi lên cho mình cái cảm giác lạnh lạnh như cái cụm từ Pentagon vẫn thường gợi đến, Lầu Năm Góc, bộ quốc phòng, an ninh... những vấn đề đáng sợ. Pentagon City để lại cho mình một cảm giác bình yên và thú vị của một ngày đầy nắng, ấm áp (mở ngoặc tí là bạn chỉ có thể thấy ấm khi ngồi dưới cái vòm kính của Pentagon City ngắm bầu trời thôi, chứ bước chân ra khỏi tòa nhà là gió thổi bay người, nhiệt độ chỉ khoảng >10 độ C thôi)
À, cũng phải nói thêm là hôm nay học thêm được một từ mới, Confuse. Hô hô, chỉ tại cái tàu điện ngầm đang sửa chữa nên mọi người cứ như chạy loạn là than phiền khắp nơi. Cứ phải leo lên rồi lại leo xuống các thang cuốn, di chuyển từ platform này sang platform kia. Tất nhiên nhà ga cũng bố trí người hướng dẫn, nhưng mà k sao đủ được với một dòng người tất nập đổ về DC or một số địa điểm vui chơi ngày cuối tuần như National Zoo.. mà trong tình thế đông nghẹt thế cộng với đi chơi thường là đi dài nên càng dễ lận lộn và bị loạn trong các chỉ dẫn. Giờ mới thật thấm nhuần câu: Không hiểu thì hỏi: Quá chuẩn luôn. hehe.

Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

Give and Take... there was joy, there was hurt...

Vừa học được cụm đầu tiên. Cho và nhận.
Còn cụm thứ hai thì hôm nay ngộ ra là rất đúng.
.................
Hôm nay, một ngày rất mông lung và ngập đầu trong những việc không đâu vào đâu.
May mà cuối ngày thì rất vô thức mà cũng xong được 2 việc muốn làm.
Hôm nay giữa 2 màu, đen và hồng, ta đã chọn đen kẻ carô thay vì hồng kẻ carô.. thế đấy. nhìn vẫn đẹp!

Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

"Cảm ơn, xin chào"

Khi bạn đặt chân vào tiệm bánh Tour Les Jours (vì mình không biết tiếng Pháp nên có khả năng viết sai chính tả, mong các bạn thông cảm!) đó sẽ là hai từ các bạn được nghe thấy vang lên như một hợp âm vang vọng khắp cả tiệm bánh.
Bản thân mình thì cũng không khỏi choáng váng và bất ngờ khi đặt chân vào đây với phong cách khá là lạ lẫm này của tiệm. Thực ra thì lúc đầu mình không hiểu có chuyện gì đang xảy ra mà sao nhân viên ở đây lại đồng thanh kêu lên như vậy. Thực ra cũng không hẳn là đồng thanh, mà thường thì sẽ có một bạn lên tiếng trước như báo hiệu rồi các bạn khác sẽ cùng lặp lại tiếp lời, tạo thành chuỗi âm thanh vang vọng khắp cả tiệm bánh, từ chỗ phục vụ bánh, quầy bánh đến cả khu đồ uống. Còn tại sao lại nói là "kêu lên" ư? Vì ban đầu do không chú ý nghe nên mình không nhận ra các bạn ấy đang "Cảm ơn" và "Xin chào" đâu. Mình chỉ nhận thấy là tất cả nhân viên đang đồng thanh nói một câu gì đó, thậm chí mình còn ngỡ đấy là tiếng Pháp nữa cơ, vì tên tiệm bánh là tiếng Pháp mà. Câu nói với tốc độ khá nhanh và giọng điệu đều đều, không cảm xúc, đôi khi còn có thể nhận thấy âm điệu hơi kéo dài ở phần đuôi câu, cái âm điệu của kẻ nản chí khi phải lặp đi lặp lại mãi một câu nói chán ngắt. Đấy, đấy là tất cả những gì mình cảm nhận được khi mình chưa nghe ra, chưa nhận thức được hai từ mà các bạn ở đấy đang nói là Cảm ơn và Xin chào.
Còn khi nhận đã ra hai từ đang được lặp đi lặp lại kia ư? Mình cảm thấy thật sự phản cảm và bị quấy rầy.
Người ta thường nói, hai từ tạo nên thế giới của bạn là Cảm ơn và Xin chào. Với Xin chào, bạn thể hiện mong muốn bắt đầu một mối liên hệ với thế giới. Với Cảm ơn, bạn biểu thị cảm xúc và làm những trái tim xích lại gần nhau hơn.
Nhưng hai từ này chỉ thật sự làm được điều kì diệu đó, tạo cho bạn một thế giới tuyệt vời, khi nó được xuất phát từ trái tim bạn, một cách thật sự chân thành.
Thế nên khi nó vang lên một cách ồn ào, vô cảm, và nghe có vẻ như một tiếng kêu báo động hơn thì quả thật là không thể chấp nhận nổi.
Tôi đã tự hỏi mình và hỏi những người bạn của tôi không chỉ một lần trong suốt khoảng thời gian khoảng nửa giờ đồng hồ tôi ngồi trong tiệm bánh đó và thưởng thức chiếc Tiramisu của mình rằng liệu mình có khó tính quá không, liệu mình có cần phải để ý đến sự bất tiện với những "tiếng kêu" cứ chốc chốc lại vang lên khắp nơi như thế không. Thực ra câu trả lời là tôi vẫn cứ bị làm phiền và không sao dứt ra khỏi vấn đề này được vì cứ chốc chốc "tiếng kêu" đó lại vang lên. Và giải pháp tôi tìm ra được đó là giải quyết xong xuôi chiếc bánh Tiramisu của mình và đứng dậy rời khỏi đó.

Tình yêu của mình bắt đầu nở trắng xóa rồi ^^

Trưa nay đi về qua đấy. Tự dưng thấy bừng sáng cả một góc phố. Đẹp dã man. Đẹp khủng khiếp. ÔI! chả biết diễn tả thế nào nữa.. Lặng cả người đi vì cảnh đấy ấy chứ.. :)
Vui lắm. Năm nay những chỗ khác đã nở trắng hết rồi mà tình yêu của mình vẫn chưa thấy động tĩnh gì, vẫn toàn lá vàng, rụng mãi không hết. Cứ như thể là chết rồi ấy.
Ấy thế mà giờ... đi qua đấy... thật tuyệt vời!

Đêm thấy ta là thác đổ

Tựa đề là tên bài hát của TCS. Đấy là từ cái note của bạn mình trên fb chiều nay:
Pi day: Hôm nay tình cờ làm quen với một người bạn khi ra ngoài ăn trưa. Anh bạn hiện là kiến trúc sư, sinh ra tại Sài Gòn nhưng theo gia đình(người Bắc 1954) vượt biên khi còn nhỏ(3-4 tuổi). Lần đầu tiên mình được tiếp xúc với một người như thế ở Wellington. Tiếng việt của anh vẫn còn khá tốt mặc dù đôi lúc hai người vẫn phải nhờ đến Tiếng Anh. Cuộc nói chuyện rất thú vi, và nhất là lại giữa hai người mới gặp nhau lần đầu nữa. Anh có nói sơ qua về một network của Vietnam young professionals ở đây cũng như dự định của anh về VN làm việc. Mình cũng nói là mình muốn về nhà nhưng không phải ngay lúc này, mà cũng không biết bao giờ. Đang nói đến đó thì quán chơi bài này. Tự nhận không mê nhạc TCS mà sao lúc đó nghe ngấm thế. Từ lúc quay lại chỗ làm cho đến lúc về cứ bật bài này suốt. Đã lâu rồi mình mới lại nhớ nhiều như hôm nay, nhiều kinh khủng
Đọc những dòng này của bạn mình. Và vừa đi sang cụ Nguyên về. Cộng với tất cả những gì đã xảy ra từ đầu tuần đến giờ. Tự dưng trong đầu mình bâng khuâng quá, trăn trở quá. Ta là ai trong cuộc đời này đây?

Anh kiến trúc sư trong câu chuyện của bạn mình. Cụ Nguyên, một vĩ nhân, theo đúng nghĩa đen của từ đấy. Phòng mình vẫn hay sang thăm cụ. Và lần nào cũng thế. Mọi người ngồi im nghe cụ hỏi. Một người bị tai biến, liệt nửa người, hỏi đi hỏi lại những người trẻ xung quanh: Thế nào các cậu có chuyện gì mới kể cho mình nghe đi? Cụ cứ hỏi đi hỏi lại câu ấy mãi nhưng không ai trả lời. Trong đầu mọi người chỉ nghĩ làm thế nào để đứng lên chào cụ để đi về.

Có những điều mình muốn mà không làm được. Lúc nào cũng trăn trở với những suy nghĩ ấy. Làm thế nào để làm được điều mình muốn đây???
.....
Cái thời oanh liệt của mình, cái thời vẫn còn sống đến hơn 12h/ngày trong cái ptn thân yêu. Nhớ lắm. Cái thời ý làm những gì mình muốn. Làm theo cách mình muốn. Sống đúng với những gì là mình. Không phải kìm nén. Không phải chịu đựng. Không phải trăn trở với câu hỏi: làm sao...? làm sao...?
Cái thời ấy sống thấy mình thật có ích với đời. Những gì mình học được. Những gì người khác học được. Chia sẻ cho nhau. Yêu thương nhau theo kiểu đấy đấy.
Với mình làm việc là phải thế.
Thế mà giờ thì sao?
Làm việc nhóm thì như thế. Một người thì chả quan tâm gì. Còn một người thì chả chia sẻ gì.
Rồi thì cách suy nghĩ, cách sống nữa. Cái cách cụ hỏi. Mình cứ quay quắt với nó mãi. Trong lòng thấy trống rỗng, hẫng hụt lắm.
Có lẽ nào mình biết là đang ở sai chỗ mà vẫn cố bám trụ lại không? Chịu đựng để làm gì khi cả mình và người khác đều thấy bất ổn.
?????????????
Đời ta hết mang điều mới lạ. Tôi đã sống rất ơ hờ. Lòng tôi có đôi lần khép cửa....
Có lẽ nào mình sẽ phải sống thế mãi ư. Cứ khép lòng mình lại với đời như thế ư...


Thứ Hai, 11 tháng 3, 2013

Đi trên những đường thẳng song song thì sẽ chẳng bao giờ gặp được nhau... Luôn là như thế đấy!

Đi trên những đường thẳng song song thì sẽ chẳng bao giờ gặp được nhau... Luôn là như thế đấy!

Có những mối quan tâm khác nhau.
Cách làm việc khác nhau. Không cùng nhịp điệu làm việc. Không share ý kiến với nhau.
Tóm lại là thấy thật khó làm việc. Vì mình mất rất nhiều thời gian vào việc loay hoay không hiểu người ta đang làm gì. Mà trong khi đó thì vai trò dẫn dắt không rõ ràng nên càng không thể nào nhận diện được công việc.
Nói chung là ức chế quá đi!!!!